“Thư Tình”: Câu chuyện tình đầu thuần khiết nhất thế gian

MAO LƯƠNG 16:30 19/04/2018

Đơn giản, dịu dàng nhưng đầy tinh tế. Như một bản nhạc ngân lên những giai điệu tuyệt đẹp nhất về mối tình đầu thưở ban sơ.

Câu chuyện mở đầu bằng hình ảnh cô gái có tên Watanabe Hiroko đến dự ngày giỗ của người yêu - Fujii Itsuki. Tình cờ có được địa chỉ trước đây của Fujii Itsuki khi còn trẻ, khi anh còn sống ở thành phố khác, Watanabe Hiroko đã viết cho anh một lá thư.

Thân gửi Fujii Itsuki,

Bạn có khỏe không? Tôi vẫn khỏe.

Watanabe Hiroko.

Một lá thư từ Kobe gửi đến Otaru, từ một người còn sống gửi đến một người đã thuộc về cõi chết.

Lẽ ra một lá thư như thế sẽ không thể nào nhận được hồi âm. Thế mà Watanabe Hiroko đã nhận được hồi âm.

Thân gửi Watanabe Hiroko.

Tôi cũng khỏe.

Nhưng hơi cảm một chút.

Fujii Itsuki.

Ảnh minh họa: fillwithwords@.

Khởi đầu bằng một ước nguyện thông qua việc gửi gắm một lá thư, trái tim nhớ nhung của mình sẽ được xoa dịu, đã tiếp diễn bằng việc hiểu nhầm rằng đó là một trò đùa. Kết cuộc lại là một sự tình cờ khó tin. Cái người có tên Fujii Itsuki đang bị cảm, đã hồi âm lại những lá thư của Watanabe Hiroko lại là một cô gái.

Ảnh minh họa: @_ame.17.

Hai cô gái cứ thế viết thư cho nhau. Rồi một ngày Watanabe Hiroko đến Otaru để tìm gặp người bạn mới này, ngỡ ngàng nhận ra gương mặt của mình phản chiếu qua gương mặt của cô gái kia. Và rồi Fujii Itsuki nhớ ra rằng ngày xưa, khi mình còn đi học, có một cậu nam sinh trùng cả họ lẫn tên với mình.

“Chị Fujii!”

Đột nhiên bị gọi tên, tôi choàng tỉnh.

“Chị Fujii Itsuki!”

“Có tôi!”

Tôi nghe thấy ai đó cùng đáp “Có tôi!” giữa cơn mơ màng.

(Ủa? Vừa nãy là…)

Trong đầu óc lúc này vẫn đang biêng biêng chợt hiện lên bóng dáng của một cậu thiếu niên. Cậu bé mặc đồng phục học sinh đó liếc nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng.

Ảnh minh họa: @hynloves.

Từ một lá thư đã dẫn đến nhiều lá thư. Hiểu nhầm rồi giải thích hiểu nhầm. Rồi lần mở lại những kí ức xưa cũ, vượt dòng thời gian, vượt qua những bụi bặm phủ lên quãng đời xanh biếc. Để một lần nữa lại thấy mình thuở ngây thơ.

Ở đó có một cậu nam sinh tên là Fujii Itsuki, cũng có một nữ sinh tên là Fujii Itsuki. Vì trùng cả họ lẫn tên, các bạn cùng lớp đã gán ghép và trêu chọc khiến cô bé Fujii Itsuki vừa xấu hổ vừa bực mình. Còn cậu bé Fujii Itsuki kia lại có vẻ thờ ơ chẳng bận tâm mấy. Trên bảng luôn có vệt phấn vẽ một cái ô ngăn đôi, tên cậu bé một bên, tên cô bé một bên, giống y hệt nhau.

Ảnh minh họa: @nguocgio37.

Cả hai cùng làm cán bộ quản lí thư viện trường. Cậu bé Fujii Itsuki luôn mượn những cuốn sách không ai thèm mượn, vì chúng có vẻ cô đơn quá. Thẻ mượn sách của những cuốn ấy đều chỉ có mỗi một cái tên “Fujii Itsuki”. Cậu bạn Fujii Itsuki đã đột ngột chuyển trường vào một ngày nọ. Trước khi rời đi, cậu đột ngột ghé nhà gửi lại cho cô là cuốn Đi tìm thời gian đã mất, và nhờ cô gửi trả thư viện giùm mình. Chỉ thế mà thôi.

Watanabe Hiroko đã hỏi rằng, cái tên “Fujii Itsuki” ấy, có thật là chàng trai ấy viết tên mình?

Fujii Itsuki bảo rằng, còn có thể là tên ai khác được?

Và đáp án cho câu hỏi của Watanabe Hiroko đến vào một ngày mùa Đông trắng xóa đẹp nhất.

Ảnh minh họa: @lenannhien.

Rất nhiều năm sau, những cô cậu học sinh lứa sau của ngôi trường ấy, một ngày nọ tìm thấy một trò chơi lí thú. Trò chơi ấy có tên là “Đi tìm Fujii Itsuki”. Các cô cậu bé đi tìm những cuốn sách mà thẻ mượn sách đều chỉ ghi mỗi một cái tên “Fujii Itsuki”. Chúng có rất nhiều. Và rồi chúng đã tìm thấy một bí mật diệu kì, ngọt ngào, tinh khiết. Đến nỗi chúng phải đến trao lại nó cho người lẽ ra phải sở hữu nó.

Đám học sinh cứ ngượng ngùng, ấp a ấp úng nhưng sau đó Haruka đã lên tiếng.

“Bọn em tìm được một thứ rất hay.”

Nói đoạn cô bé chìa ra trước mặt tôi một cuốn sách. Đó là cuốn Đi tìm thời gian đã mất của Marcel Proust. Là cuốn sách cậu ấy đã để lại.

Thấy tôi ngây ra, mấy đứa bèn nhao nhao: Mặt sau ấy ạ, tấm thẻ ở mặt sau ấy ạ. Tôi xem tấm thẻ ở mặt sau theo lời chúng. Ở đó có tên Fujii Itsuki. Nhưng mấy đứa vẫn nói: Mặt sau, mặt sau ấy ạ.

Vẫn chưa hiểu chuyện gì, tôi cứ thế lật mặt sau tấm thẻ.

Và tôi không thốt nên lời.

Đó là tranh chân dung tôi của thời cấp II.

Ảnh từ phim chuyển thể Love Letter (1995).

Những tấm thẻ mượn sách chỉ ghi mỗi một cái tên. Một tấm thẻ mượn sách vẽ sau đó một bóng hình. Đó chính là tình yêu đầu. Không thể nào là một điều đẹp đẽ nào khác. Đẹp tinh khiết đến mức độc giả sẽ thấy khó có thể thốt nên lời, khi nhận ra nó, như cô bé Fujii Itsuki. Và phần nào cảm thấy chút ghen tị, khi cũng muốn mình là một phần của điều đẹp đẽ đó.

Ảnh minh họa: @phg.uyen.

Kín đáo, dịu dàng, khẽ khàng, ngọt ngào, mỏng manh, tinh khiết. Đó là tất cả những gì mà người ta có thể nghĩ về mối tình đầu. Và đó là tất cả những gì mà Thư Tình gói ghém rồi đợi độc giả của mình tự lần mở.

Không kịch tính, không triết lí, không giằng xé… Thư Tình dịu dàng như một ngày mùa Đông, tự nhiên như hơi thở của hàng cây và để lại dư vị rung cảm tinh tế nhất lên trái tim người đọc. Để họ mãi mãi không thể quên câu chuyện tình yêu thuần khiết này. Mà cũng không muốn quên. Như cách mà đa số tất cả chúng ta đều muốn dành một góc trái tim cho mối tình đầu thưở ban sơ.