Tác phẩm mới của cây viết trẻ Anh Khang: Tiếng thở dài trầm buồn cho trời thương nhớ cũ

07:30 10/03/2018

"Người xưa đã quên ngày xưa" là tựa sách thứ 7 của tác giả Anh Khang - cây bút trẻ được ưu ái gọi bằng “tác giả triệu bản” trong làng sách trẻ hiện nay.

Lần này, bên cạnh 20.000 bản in đã được các nhà phân phối đặt hàng ngay từ trước đợt phát hành đầu tiên để chuẩn bị cho kỳ hội sách, Người xưa đã quên ngày xưa cũng đang gây xôn xao trong cộng đồng đọc sách ngay từ tựa đề quá đỗi buồn sầu và giàu chất thơ. Có thể thấy, thế mạnh của tác giả Anh Khang chính là lối viết câu văn xuôi êm tai như thơ, và cách sử dụng lối viết biền ngẫu đối từ đối thanh chuẩn xác.  

Lần này, thế mạnh ấy tiếp tục được vận dụng một cách khéo léo và bài bản hơn qua từng trang viết của Người xưa đã quên ngày xưa. Những đoạn văn biền ngẫu đối đáp tự thân như chính tiếng lòng của tác giả khi trải qua những phức cảm của một người sống bằng kỷ niệm, nhưng kỷ niệm lại không thể trường tồn bất biến để anh tựa vào tìm chút ủi an. 

Người xưa đã quên ngày xưa dày 216 trang, gồm 2 chương: Sau chia tay là những ngày rất dàiNăm tháng rồi cũng lãng quên nhau. Mỗi phần sẽ có trên 20 tản văn ghi lại những đúc kết của tác giả về quãng thời gian bước qua chông chênh sau chia tay và học cách bình thản chấp nhận dù quên dù nhớ. Khi cả người xưa, lẫn ngày xưa, đều không thuộc về mình nữa rồi.

Anh Khang viết: “Bạn sẽ bắt gặp đâu đó trong những trang viết này là “anh”, là “em”, thậm chí, là “cô ấy”, hay “anh ấy”. Bạn sẽ thấy chính bản thân tôi, và biết đâu, chính bản thân mình. Tôi mong có thể nhờ những trang viết này rút ngắn lại đường xa cho những ai đang chông chênh trên đoạn đường quên - nhớ, để người cập bờ quên lãng bớt chòng chành lung lạc. Những dằn vặt của chuyện cũ đời mình, tôi xin tặng bạn làm hành trang, để lạc quan bước đến bến hạnh phúc”.

Đã 6 năm bước chân vào con đường viết sách, với 7 cuốn sách (4 tản văn, 2 truyện ngắn, 1 du ký), Anh Khang là một tác giả trẻ có sức sáng tạo bền bỉ khi đều đặn ra tác phẩm mới mỗi năm và luôn cố gắng để không lặp lại chính mình khi đề tài anh chọn chỉ gói gọn “tình yêu tuổi trẻ”.

Nhưng vốn dĩ, tình yêu thì làm gì có giới hạn cuối cùng, thế nên cứ thêm một tuổi đời, một năm trôi, thì những tác phẩm mới về tình yêu của cây bút này lại càng trở nên chín chắn, sâu sắc và thi vị. Nhiều người nói sao sách Anh Khang buồn quá. Nhưng nếu anh không buồn và hiểu nỗi buồn, thì làm sao anh đồng khổ với độc giả. Những người hạnh phúc, có thể họ không sẽ không muốn nói về nỗi buồn, nhưng những người đang buồn thì ai sẽ nghe họ đây?

NHƯ LÊ - Ảnh: NVCC