Say đắm một nửa bình minh tại nơi Mặt Trời mọc đầu tiên ở Việt Nam

WABI-SABI | Trích HHT 1264 15:45 25/06/2018

Dạo gần đây khi tớ ngắm bình minh Sài Gòn, tớ lại nhớ da diết một sớm bình minh ở mũi Đại Lãnh - điểm cực Đông của đất nước và là nơi Mặt Trời mọc đầu tiên ở Việt Nam.

Ly trà sữa khổng lồ giữa biển

Tớ đến Nha Trang vào một buổi sáng cuối năm, nghỉ ngơi chút đỉnh ở bãi biển rồi thuê xe máy thẳng tiến đến Phú Yên. Mục đích của chuyến đi này là được trở thành người đầu tiên ngắm mặt trời mọc ở Việt Nam trong ngày đầu tiên của năm mới. Mũi Đại Lãnh hay còn gọi là mũi Điện - tọa lạc ở xã Hoà Tâm - Đông Hoà - Phú Yên, cách Nha Trang khoảng 80 km. Sự kích thích của việc độc quyền “sở hữu” thiên nhiên khiến tớ phấn khích. Bạn đồng hành cũng háo hức dù đã đến đó vài lần. Bạn nói: “Bình minh hay hoàng hôn ở mỗi nơi, mỗi thời điểm sẽ rất khác, đó là những cảm xúc riêng biệt”.

Những khung cảnh trên đường đi đã nhanh chóng khiến tớ “phải lòng”. Bãi Môn sở hữu bãi cát trắng trải dài miên man, lấp lánh dưới ánh nắng vàng ruộm như mật ong. Không biết có đi trúng mùa “biển lạ” hay không mà tớ đã may mắn chứng kiến cảnh sóng biển tung bọt trắng xoá, mềm mại như lớp bọt sữa trong ly trà sữa khổng lồ. Chúng tớ dừng xe, ngắm biển không biết chán. Tự nhiên tớ nhận ra, các nhà thơ, nhà văn không “sắp đặt” sự lãng mạn trong thơ văn, mà vốn dĩ thiên nhiên đã quá tuyệt vời, thế là văn chương cứ lai láng, tự nhiên như hơi thở. Tớ ngồi trên xe suốt 80km mà không “dám” mở một bản nhạc nào. Ai nói đi xe là phải nghe nhạc cho đỡ chán? Tớ lắng nghe “thiên nhiên” thôi mà đã thấy phấn khởi và “say” đến lạ lùng.

Chúng tớ tới Đại Lãnh khi trời đã nhuộm vàng. Chưa kịp nghỉ ngơi, tớ đã băng qua dải cát dài để lao nhanh ra biển. Kế hoạch của tớ là dựng lều, ngủ ngay ở bãi biển để kịp đón bình minh lúc 5 giờ sáng. Thế là tớ và bạn kìm nén cơn phấn khích để quay lại phía trong, nằm vắt vẻo trên võng ở một cái chòi của người dân, chờ cơm tối. Chỉ cần 100K là chúng tớ đã đặt được một mâm cơm đậm vị biển, đơn sơ nhưng ngon tuyệt đỉnh. Hai đứa ăn ngấu nghiến rồi tiếp tục đi ra biển với đồ nghề để dựng lều.

Ngủ đêm với… đàn bò

Lều được bạn đồng hành dựng khá nhanh, trời lúc đó đã sập tối. Tớ bắt đầu hơi sợ. Biển đêm có một cái gì đó bí hiểm vô cùng. Tớ nhìn ra xa, chỉ có một màu đen bao quanh, tiếng sóng biển đều đều dạt vào bờ, trăng lúc sáng lúc mờ như ảo ảnh. Phía xa xa là ngọn hải đăng, lâu lâu lại rọi ánh sáng chập choạng xuống biển. Tớ ngồi co ro trong lều, đợi trời sáng, lúc đó chỉ mới 7 giờ tối.

Đang lặng yên nghe sóng biển thì tớ giật mình bởi tiếng sột soạt ngoài lều. Viễn cảnh tớ nghĩ tới đầu tiên: Thú dữ. Bởi vì đúng nghĩa là chỉ có cái lều của chúng tớ nằm giữa bãi biển, gió quật phần phật. Nếu đi vào căn chòi phải hơn cả cây số. Tớ lấy lại bình tĩnh, nhìn qua bạn đồng hành thì thấy bạn cũng đang nhìn tớ hiểu ý. Không nói với nhau câu nào, tớ và bạn suy nghĩ (mà tớ đoán chắc hai dòng suy nghĩ khớp nhau), cố thủ trong lều không phải là cách an toàn. Thế là chúng tớ bật dậy, hé mở tấm bạt che, nhìn ra ngoài, vẫn là biển đêm lạnh lùng. Tiếng sột soạt bỗng nhiên ngưng lại. Chúng tớ kéo rèm thì tiếng động lại vang lên. Tớ bắt đầu hoảng loạn. Bạn tớ cầm đèn pin và quyết định ra ngoài quan sát. Tớ cũng đi theo (làm sao có thể ngồi yên được cơ chứ).

Vừa bước ra thì chúng tớ thấy một bóng đen vụt chạy vào bụi cây. Bạn tớ đoán có thể là thú hoang thật. Bạn loay hoay tìm khúc cây tự vệ thì bóng đen lại vụt ra. Vô tình lúc đó ánh sáng của ngọn hải đăng ập tới, tớ hoảng hồn khi nhận ra đó là… con chuột. “Chuột biển” đen, mập và bự như con mèo. Nó không sợ người mà tiến thẳng tới bịch khoai lang nướng tớ mua dọc đường lúc chiều. Bạn tớ bước đến, con chuột vẫn ung dung sờ soạng cái bịch và có vẻ muốn tuyên chiến. Rồi tớ nhận ra ở bụi cây tiếng sột soạt bắt đầu mạnh và lớn hơn. Nhắm chừng cả họ hàng chuột đã ngửi thấy mùi thơm từ những miếng khoai, bạn tớ nhanh trí lấy cây khều bịch khoai rồi quăng ra xa. Tiếng sột soạt chạy theo.

Tớ quá sợ, không hẳn là sợ chuột nhưng tớ chưa từng thấy con chuột nào bự chà bá như vậy. Tớ không thể ngủ ở biển được, không thể! Ai biết được đêm hôm sẽ còn có “loài” gì xuất hiện nữa. Tớ nằng nặc bắt bạn thu dọn lều, vào căn chòi xin ngủ nhờ, rồi sáng mai thức sớm ra biển cho an toàn.

Anh chủ chòi nhìn hai đứa tớ lủi thủi ôm đồ từ biển vào, mỉm cười như đoán trước được câu chuyện. Anh nhẹ nhàng nói ở chòi không có chỗ ngủ nhưng chúng tớ có thể vào căn nhà đang xây dở phía trước. Căn nhà chưa hoàn thiện, vẫn còn đất đá, bụi xi măng và mùi phân bò. Tớ dọn một góc dưới sàn, trải áo mưa. Ok, méo mó có còn hơn không. Chúng tớ đặt lưng xuống mà nỗi hoang mang vẫn còn phảng phất.

Đêm đó, trong giấc mơ chập chờn, tớ thấy mình đang lững thững trên bãi biển trắng xoá, nước tạt vào chân mát rượi, rồi bỗng nhiên mùi phân bò xộc tới. Tớ bật dậy và hoảng hồn khi thấy mấy con bò đã chui vào nhà từ lúc nào (có vẻ vì nơi trú thân của chúng đã bị “người lạ” chiếm mất), thở phì phò. Tớ bật cười. Đúng là một trải nghiệm khó quên!

Một nửa bình minh đẹp mê hồn

Sáng hôm sau, chúng tớ bị đánh thức bởi tiếng “ừm bò” nối tiếp nhau. Lúc đó Mặt Trời đã bắt đầu lên. Cả hai lật đật thu dọn mọi thứ rồi bay ra biển. Những tia nắng ửng hồng xuất hiện.

Tia nắng bắt đầu lan ra và chuyển sang cam vàng với nhiều lớp màu, tạo thành một vệt sáng dài ở đường chân trời giữa biển xanh thẳm. Mặt Trời từ từ lên cao, phản chiếu dãy ánh sáng trông như một con đường vàng trên biển. Tớ ngây ngất trước vẻ đẹp của thiên nhiên. Bạn tớ nói đây chỉ là một nửa bình minh còn sót lại, nếu ra sớm hơn sẽ thấy được màn biểu diễn tuyệt tác của mặt trời và biển. Nhưng đối với tớ, như thế này là quá đủ. Không ai dám lấy điện thoại, máy chụp hình ra chụp lại khoảnh khắc này, tụi tớ sợ bỏ lỡ tuyệt tác thiên nhiên dù chỉ là vài giây. Chuyến đi ngắm bình minh đầu tiên trên biển cứ tưởng bị “fail” nhưng thật ra lại “lời” ghê.

Những năm tháng sau này, mỗi lần ngắm Mặt Trời mọc, tớ lại nhớ về một nửa bình minh ở mũi Đại Lãnh - nơi đã giữ của tớ một “mảnh” tâm hồn.