“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Yêu thương không đủ nên chúng mình không thể đi hết con đường

BẠCH NHẬT 22:45 23/09/2018

Anh hòa mình vào cơn bão tuyết sắp sửa đến của Moscow. Anh buồn cười khi nghĩ, từ trên cao nhìn xuống, anh như một chấm đen đang di động giữa nền tuyết trắng xóa, như cái cách anh chọn để lưu lại trong ký ức của em.

Em nói anh lầm bầm trong miệng những điều vô nghĩa khi anh đan hai tay vào nhau và hướng mắt về bức tượng Người trên cao. 

Em cau mày khi anh nắm bàn tay với những ngón xinh xắn, không có lấy một vết chai của em đặt lên đĩa nước thánh rồi cấu mạnh lên hai gò má khô nẻ dưới trời đông Moscow của anh, phàn nàn “Vớ va vớ vẩn vừa thôi”. 

Em phồng má y hệt như những khi em muốn lôi anh cùng chụp ảnh selfie và anh lắc đầu từ chối chỉ vì Cha xứ muốn anh lưu lại đàn hợp xướng. 

Em gào to vào mặt anh, to đến nỗi tuyết rơi quanh anh phải dạt sang hai bên, thay vì bám vào mặt lại đậu đầy trên vai áo ba đờ xuy của anh, đau lòng đến nỗi người xung quanh đều quay lại nhìn anh và dù cho anh có không hiểu tiếng Nga thì những cái lắc đầu và ánh mắt trách móc đó cũng đủ khiến gương mặt vốn tái nhợt của anh đỏ bừng lên. Chỉ vì anh lỡ buông tay em. 

Ảnh minh họa: phim La La Land.

Anh có cảm giác như trở thành một cái gối mềm bên trong nhồi đầy bông, cứ nảy lên nảy xuống khi em mang túi xách, quần áo, lọ nước hoa mà anh tặng em vào sinh nhật năm ngoái ném vào người anh, khoảnh khắc anh nhìn thấy những mảnh thủy tinh vỡ vụn bắn lên và phản xạ lại ánh nắng từ bên ngoài cửa sổ rọi vào thành dải cầu vồng, căn phòng tràn ngập mùi Channel hòa với mùi của tuyết và bùn đất bám trên người anh, anh đã phải ù té chạy ra khỏi phòng. Và, em bật khóc như một đứa trẻ, ngồi sụp xuống quảng trường Đỏ trước con mắt của bao người, hai tay đấm thùm thụp xuống nền đá như khi cháu anh cáu kỉnh đòi đồ chơi từ mẹ bé khi em nói chia tay vì anh không đồng ý kết hôn và anh quay lưng đi, không đáp lại. 

Ảnh minh họa: phim La La Land.

Em oán trách và giật lấy vali của anh khi anh về khách sạn và hỏi anh “Sao không cản em?”, anh nhìn trong mắt em sự hoang mang, không cam tâm, như đứng bên bờ của vực sâu, chỉ cần đẩy nhẹ là sẽ ngã. Như những lần trước, anh đưa tay đẩy gọng kiếng về lại trên sống mũi cong quắp như chim ưng của anh, cái loại mũi mà người phương Tây hay gọi là quý tộc trong khi anh không nhìn ra gì khác ngoài sự khôi hài và như nhận ra hành động anh sẽ làm tiếp theo, em cuống quýt dúi mớ đồ vào tay anh rồi đẩy anh ra khỏi phòng. 

Đưa tay tháo mắt kiếng cho vào túi áo khoác, anh dượm bước ra khỏi khách sạn, hòa mình vào cơn bão tuyết sắp sửa đến của Moscow. Anh buồn cười khi nghĩ, từ trên cao nhìn xuống, anh như một chấm đen đang di động giữa nền tuyết trắng xóa, như cái cách anh chọn để lưu lại trong ký ức của em. 

Ảnh minh họa: phim La La Land.

Em à, người con gái anh thương, trên con đường chúng ta đang đi, có những người ta ngỡ là sẽ cùng ta sánh bước đến cuối cùng nhưng rồi lại lặng lòng phát hiện, người đó chỉ có thể đi cùng ta một đoạn ngắn ngủi. Thay vì ai oán xót thương cho số kiếp của chính mình, anh bằng lòng chấp nhận vết cắt của tình yêu, của hàng trăm, hàng ngàn cái sự thật mà anh luôn cố quên đi. Người ta kết hôn với nhau, là để bên nhau đến khi đầu bạc răng long chứ ai kết hôn để rồi chia xa hả em? Gọi nhau tiếng vợ tiếng chồng cũng tức là người ta quyết định sống, ăn đời ở kiếp với nhau, xây một gia đình nhỏ và yêu thương nó hàng ngày. Có gì ngạc nhiên đâu khi anh đọc được trong mắt em tình yêu dành cho anh đang vơi dần đi, giống như cát giữa sa mạc, anh có vốc nhiều đến mấy chúng cũng len lỏi qua từng kẽ tay để mà bay vào trong gió, không lẽ anh lại cùng em sánh bước vào giáo đường, thốt lên ba tiếng “Con đồng ý” khi đã hết yêu sao em? 

Ảnh minh họa: phim La La Land.

Rồi sẽ có những ngày, khi mà tâm hồn anh như một cái bình thủy tinh được nút chặt bởi miếng cao su mang tên "nhớ" và trong bình sẽ chỉ toàn là những hình ảnh về em, anh sẽ gào khóc như khi anh còn bé, anh sẽ ước mình trở nên nhỏ bé và lạnh lẽo giống như những bông tuyết kia, nương gió mà bay, bay đến nơi có mùi hương anh quen thuộc, bám lên làn tóc, đôi gò má, cánh môi hồng, quyến luyến như khi đã từng là của nhau.

Bởi yêu thương không đủ nên chúng mình không thể đi hết con đường.

(Chi tiết về cuộc thi viết “Những mốc thời gian hạnh phúc” có thể xem tại đây. Hoặc gửi bài viết về địa chỉ email cuocthiviet.h2t@gmail.com)