“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Khi ta không còn lỗi hẹn với mùa Thu

MỸ LIÊN 23:40 12/12/2018

Dẫu nhớ một người ta chờ lặng lẽ nơi góc phố có biết còn nhớ đến ta không. Dẫu chưa thanh thản nhưng cũng đủ dũng cảm để buông. Dẫu đường xưa chỉ có ta âm thầm… Nhưng ta biết ở cuối con đường ấy có người khác chờ ta.

Tháng 10 đến rồi, khoảng không bàng bạc như người thiếu ngủ. Tháng 10 chông chênh như tàu hỏa lúc lên đèo. Tháng 10 xám xịt như trời Thu phải gió, cứ ngất ngưởng như một gã say. Tháng 10 gập ghềnh như con đường đất năm xưa. Tháng 10 nghiêng ngả cho chơi vơi nỗi lòng. Tháng 10 sang ta có lỗi hẹn với mùa Thu?

Ảnh minh họa: phim When Harry Met Sally.

Khi sang mùa những ai chưa có đôi ra đường rất dễ mủi lòng, tuổi thân lắm khi tiết trời không còn hanh hao mà lành lạnh để thấy mình cô đơn chẳng có ai nhắc nhở mặc áo ấm khi Đông về. Nhìn xung quanh những cặp tình nhân tay trong tay dìu nhau trên phố, ấm lòng làm sao. Bước vào quán cà phê lại thấy cặp đôi như đang đón lễ Valentine, đi một mình nên cũng thấy chạnh lòng. Nén một tiếng thở dài: Thôi đành lỗi hẹn với mùa Thu…

Lang thang dưới phố để cảm nhận hương hoa sữa nồng nàn, dịu dàng tan trong gió. Hít hà thỏa thê chẳng ai giành. Khi chưa kịp đưa tay ôm trọn cơn gió heo may vào lòng đã cảm nhận được cái rét vòng quanh. Khi nắng không vàng giòn, hanh hao; cơn mưa thôi không còn đột ngột, bất ngờ thì ta vẫn ngồi đấy với góc riêng quen thuộc, nhâm nhi vị đắng đầu môi để nhớ về những điều rạo rực xao xuyến trong lòng. Hình như ta quen nhau cũng một lần như thế… Và chia xa cũng đúng khoảng không này…

Ảnh minh họa: phim When Harry Met Sally.

Khi người bước đi không một lời từ biệt hay chỉ cần buông một câu xin lỗi cũng đủ Đông về không cảm thấy nhớ và cô đơn. Mùa Thu đi qua chỉ còn ta với nồng nàn cảm xúc, những yêu thương cũng vì thế ngủ yên.

Mùa Thu chậm rãi bỏ đi còn ta vẫn dùng dằng chưa dứt, không nỡ buông tay nên những chiều buồn còn khép hờ trên bờ mi. Tháng 10 có đủ ấm để ta tạm hài lòng với những yêu thương, cũng nhớ heo may khi nặng lòng nhớ thương, vấn vương một thời đem trái tim để yêu một người lạ… Có lẽ  vậy ta vẫn luôn yêu tha thiết cái mùa dịu dàng này, cho dù nhiều người vẫn nói Thu về luôn làm cho con người ta chênh vênh và nghiêng ngả khi nhìn thời gian cứ lặng lẽ trôi mà bàn chân thì cứ cứng nhắc, không chịu nhích thêm một bước nào để đi về phía trước. Tháng 10 về chợt nhận ra, hình như ta của ngày hôm qua hay hôm nay, của những tháng năm xưa hay những ngày như bây giờ dường như chẳng khác nhau nhiều lắm mỗi khi mùa về và lá vàng bắt đầu rụng trên phố.

Ảnh minh họa: phim When Harry Met Sally.

Tháng 10 là thế, đủ âu sầu để dặn lòng mạnh mẽ bước trong hun hút của mùa Đông, đủ để bao người dìu nhau qua phố, đủ dịu dàng để người ta ôm nuối tiếc khi mùa yêu vừ lững thững bước qua. Tháng 10 về để kịp nhận ra nỗi cô đơn cũng có nét riêng của mình. “Đành nhủ lòng thôi giã từ kỉ niệm…”

Nhủ lòng sẽ chỉ lỗi hẹn với mùa Thu một lần này nữa thôi để sáng mai thức dậy đủ can đảm đối diện với sự thật. Tiếp tục gồng mình để lãng quên, để không phải thao thức gậm nhấm nỗi buồn. Bình minh đến rồi vươn mình đón nhận những ngọt ngào trong một sớm đầu Đông, để thôi không còn day dứt, lòng nhẹ nhàng lâng lâng khi buông lơi những hoài niệm xưa mà không còn tự trách mình, trách mùa yêu đã qua…

Ta sẽ thấy yêu bản thân hơn như chưa bao giờ được yêu. Sẽ thấy một nửa trái tim bình yên thêm hạnh phúc. Tháng 10 về nhưng ta không cô độc dẫu chỉ một mình. Những yêu thương không còn ủ dột mà gói ghém gởi vào trong gió. Ta sẽ trân quý từng khoảnh khắc trôi qua. Ta biết những gì đã qua chỉ còn là miền kí ức mà thôi. Ta không thể lấy lại thì sao dám trách thời gian.

Ảnh minh họa: phim When Harry Met Sally.

Tháng 10 đi qua gần hết, dẫu nhớ một người ta chờ lặng lẽ nơi góc phố có biết còn nhớ đến ta không. Dẫu vẫn thấy chênh chao một nỗi buồn giữa tháng ngày xám xịt. Dẫu chưa thanh thản nhưng cũng đủ dũng cảm để buông. Dẫu thời gian lọt qua kẽ tay nhưng không còn nuối tiếc. Dẫu đường xưa chỉ có ta âm thầm… Nhưng ta biết ở cuối con đường ấy có người khác chờ ta.

Mùa Thu sau ta không còn trễ hẹn, ta cũng nguyện làm Thu, hóa thành một góc của riêng Thu. Rồi ta cũng nồng nàn, da diết, trái tim cũng xao xuyến, lỗi nhịp, để rồi lại cảm nhận được tình yêu. Tháng 10 ơi hết lỗi hẹn rồi nhé!

(Chi tiết về cuộc thi viết “Những mốc thời gian hạnh phúc” có thể xem tại đây. Hoặc gửi bài viết về địa chỉ email cuocthiviet.h2t@gmail.com)