“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Hãy cùng tôi về một cánh đồng

HUYỀN SÂM - ẢNH TỔNG HỢP TỪ INTERNET 23:30 26/06/2018

Khi cảm thấy cô đơn và mệt mỏi, muốn chạy trốn khỏi những ồn ào, chạy trốn khỏi những con đường chen chúc người xe và khói bụi, hãy cùng tôi đạp xe về một cánh đồng, ngồi xuống triền đê lộng gió ngắm lũ bò hiền ngoan gặm cỏ.

Khi ấy bạn sẽ thấy lòng nhẹ nhõm, an yên. Khoảnh khắc ngồi lặng yên trước một cánh đồng sẽ đưa ta trở về những tháng ngày thơ ấu. Tôi gặp lại mình thủa lên tám lên mười trong bộ dạng lấm lem của lũ trẻ mục đồng. Ôi, tuổi thơ mục đồng, những năm tháng trong trẻo, hồn nhiên và mơ mộng, cho lòng ta cảm thấy bình yên mỗi lúc nhớ về.

Tôi nhớ những bờ cỏ mềm xanh mượt như nhung khi tôi dắt chú bò nhà mình vượt qua con đập sang cánh đồng làng khác. Niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của một cô bé chăn bò đôi khi chỉ giản đơn là tìm được một bờ cỏ xanh non như thế cho chú bò tha hồ gặm đến khi cái bụng căng tròn. Tôi sung sướng giẫm lên những vạt cỏ xanh mát rượi, cảm giác như khi đặt chân đến một miền đất mới hoàn toàn xa lạ và đầy quyến rũ. Chú bò thong thả bước theo sau. Cái mõm đen ướt át của chú lướt trên cỏ mượt, hàm răng trắng ngoạm từng đường sắc ngọt như liềm ai vừa cắt. Tiếng nhai cỏ roàn roạt của chú nghe thật sảng khoải và vui tai. Âm thanh ấy gợi cho tôi nhớ đến mùi ngai ngái của cỏ xước, cỏ gianh ở những bờ cao, mùi ngòn ngọt thơm thơm của cỏ mật, cỏ gừng ngoài đất bãi, mùi hăng nồng của những loài cỏ dại dưới đồng chiêm mà tôi chẳng biết tên. Mùi hương đồng cỏ nội lặn sâu vào từng hơi thở, neo vào trong kí ức của những đứa trẻ lớn lên với ruộng với đồng để rồi nhớ mãi.

Nếu bạn từng là một đứa trẻ mục đồng hẳn là bạn cũng như tôi sẽ yêu lắm những đoá hoa tím biếc nhỏ xíu nở khắp các bờ vùng bờ thửa? Là hoa gì ấy nhỉ? Ôi, tôi chẳng nhớ đâu. Những đoá hoa tự do và kiêu hãnh cứ mùa đến lại rủ nhau về cánh đồng làng như có phép lạ, đẹp đến nao lòng. Tôi đã từng ngả lưng trên bờ cỏ hoa ấy nằm mơ về một sứ sở thần tiên. Hẳn là có đôi lần bạn mải mê đuổi theo bầy châu chấu áo xanh để chú bò tha thẩn một mình ăn lúa và thế là tối đến nếm vài cây roi mây của mẹ vì cái tội mải chơi. Con châu chấu chúa xanh biếc giương đôi mắt tròn nhìn tôi đầy thách thức rồi nhảy tanh tách trên những cây dứa dại, tôi đuổi bắt suốt cả tuổi thơ mà không bắt được. Tôi yêu lắm những cánh chuồn kim nhỏ xíu, chuồn ớt đỏ rực nhưng vô cùng tinh khôn. Chú đậu ngay trên vành mũ của tôi lúc tôi lim dim buồn ngủ thấy động lại vụt bay đi còn lâu tôi mới chạm tay vào được.

Tôi nhớ những người bạn chăn bò thủa nhỏ, những đứa trẻ da đen cháy nắng, tóc vàng hoe như đuôi bò đội cái nón mê rách tướp vừa đi vừa hát nghêu ngao. Tuổi thơ lam lũ nhọc nhằn nhưng chẳng bao giờ thiếu thốn niềm vui. Mỗi buổi chăn bò của chúng tôi đều là những cuộc vui bất tận. Khi những chú bò đã lưng bụng cỏ chúng tôi lùa ra bãi thả, cột dây thừng vào một chiếc cọc tre, thế là mặc sức chơi. Có khi rủ nhau be bờ tát cá ở một khúc mương, có khi túm lại chơi ô ăn quan, và đủ thứ trò vui khác. Chơi chán lại nằm dài ra bãi cỏ ngắm mây trời mê mải trôi. Quần áo đứa nào đứa nấy lấm lem bùn đất cười vang cả đồng chiều.

Tôi nhớ lắm những ngày xa xưa ấy.

(Chi tiết về cuộc thi viết “Những mốc thời gian hạnh phúc” có thể xem tại đây. Hoặc gửi bài viết về địa chỉ email cuocthiviet.h2t@gmail.com)