Sưởi ấm trái tim

Những mốc thời gian hạnh phúc: Có một cái Tết không bao giờ quên

15:00 17/02/2018

Dù thời gian có đáng sợ đến đâu, có bào mòn tuổi thanh xuân đến đâu thì vẫn có một cái Tết làm tôi không bao giờ quên được.

Chưa bao giờ như những tháng ngày này, gió đánh thức con người đến thế. Cái lành lạnh hanh khô cứ chuồi đi và chợt gọi: Người ơi, ngày cuối năm sắp về rồi. Chẳng còn bao lâu nữa thôi là thời gian cuối cùng của năm sẽ đổ về, năm cũ đang dần cạn ngày cạn tháng. Một cái Tết ấm áp sẽ lại về.

Dù thời gian có đáng sợ đến đâu, có bào mòn tuổi thanh xuân đến đâu thì vẫn có một cái Tết làm tôi không bao giờ quên được.

Tôi nhớ lúc ấy chừng 14, 15 tuổi nhà nghèo lắm không đủ đầy như bao người khác trong xóm nhưng mỗi khi Tết về mẹ tôi luôn chuẩn bị tươm tất mọi thứ. Từ mứt nhà làm, bánh Tết mà trong đó ngon nhất vẫn là bánh tét mẹ gói. Tết năm ấy, cha mẹ tôi làm trúng ruộng nên nhà tôi được một năm ăn Tết lớn. Mẹ tôi tất bật sắm sửa cho nhà, chị em tôi cũng xắn tay phụ mẹ, kỉ niệm vui là nhà tôi có cái nồi đúc nấu bánh tét to đùng mà nguyên một xóm chỉ nhà tôi có nồi ấy. Cái nồi được mọi người luân phiên nhau mượn để nấu bánh cho kịp đón ông bà dăm ba ngày Tết đến. Tôi khoái nhất công việc ngồi lên lịch chia cái nồi cho bà con trong xóm dùng. Nhà nào cũng hì hụi gói vì thế không khí Tết quê nghèo càng thêm náo nức tưng bừng hơn bao giờ hết.

Năm ấy mẹ ra chợ mua nhiều thứ lắm nào kẹo, mứt… nhưng nồi bánh tét vẫn được mẹ tôi quan tâm nhất. Mẹ giao nhiệm vụ cho chị em tôi rọc lá chuối để gói bánh, cha thì khệ nệ xách quài chuối để làm nhân bánh, mẹ với nhiệm vụ là gói bánh sẵn tập tành cho chị em tôi gói. Cái bánh đầu tiên tôi gói không hoàn hảo như mẹ được, chị hai ngồi cười nắc nẻ chọc tôi. Mẹ nói cái gì cũng vậy, lần đầu tiên làm thì sao mà hoàn hảo cho được làm từ từ mới quen và tạo bánh đẹp được. Ánh mắt mẹ nghiêm khắc, từ trong sâu thẳm đôi mắt ấy đang dạy tôi điều hay lẽ phải trong cuộc đời. Hành trình tôi đang đi còn rất dài và tôi luôn cần một người dẫn đường đó là mẹ.

Bánh nấu khoảng 10 giờ thì vớt ra ngâm vào nước lạnh một thời gian rồi buộc thành từng túm đem treo trong buồng, ở nhà bếp. Sáng 30 Tết mẹ cắt từng chiếc bánh đem dâng trước bàn thờ cúng để rước ông bà. Cảnh vui nhất là được ăn bánh cả nhà xúm lại giành nhau ăn bánh, thi đứa nào ăn nhanh hơn, mà bánh tét ăn nhanh thì nghẹn cả cổ. Giờ ngồi nhớ lại chợt thoáng buồn vì không có cái Tết nào được như vậy nữa.

Từ ngày dời nhà huyện sống, tất cả lặng lẽ chìm vào quên lãng, Tết đến nhà tôi cũng không còn gói bánh như xưa, lũ trẻ con chị hai cũng chẳng biết thế nào là gói bánh. Chiếc nồi nấu bánh không còn dùng đến như một góc chứa những thứ đồ không dùng, lớp bụi phủ mờ. Dần dần tôi cũng quên luôn sự hiện diện của nó trong nhà.

Sáng nay, lòng vòng ngoài huyện trong tiết trời lành lạnh, ghé qua cổng chợ chợt thấy những cuốn lịch đã được bày bán rất nhiều. Tôi nhớ cái Tết năm ấy hai chị em ngồi bóc lịch vì muốn mau đến Tết tôi nhanh tay xé trước vài tờ. Hai chị em đang lúi húi xé thì bị mẹ phát hiện mắng cho một trận, hai đứa vội chạy nhanh ra nép sau lưng cha, cha xoa đầu tôi nở nụ cười hiền.

Thời gian vốn là vòng tròn, có thể vòng tròn này khép lại, một vòng tròn khác lại mở ra và con người cứ thế đi từ những vui và buồn, những bất hạnh và hạnh phúc, những vất vả những lo toan và những điều thật nhẹ nhàng thanh thản. Cho dù không gian hoàn cảnh tôi có thay đổi ra sao nhưng tôi luôn nhớ khoảnh khắc hạnh phúc, từng có thời gian vui vẻ bên gia đình bằng những điều giản dị, mộc mạc. Ngoảnh nhìn, biết đâu đó trước hiên nhà có những cánh hoa đã nở chào đón năm mới, chợt nhớ có một cái Tết không bao giờ quên.

NGUYỄN THỊ MỸ CHÂU

(Xã Vĩnh Thạnh, Huyện Tân Hưng, Long An)

Ảnh minh họa từ Internet.

Chi tiết về cuộc thi "Những mốc thời gian hạnh phúc" lần thứ hai có thể xem chi tiết tại đây.