Sưởi ấm trái tim

Góc trú ẩn tâm hồn: Thế giới bên kia ô cửa

12-12-2016 10:00

Vì những khoảnh khắc đó trên những chuyến xe, dù lớn lên hay nhỏ lại, tôi luôn cảm thấy mình được sạc đầy động lực và niềm tin.

Có lạ lùng lắm không khi tôi bảo góc trú ẩn mà mỗi lần ở đó tôi cảm thấy tâm hồn mình bình lặng là một nơi luôn luôn di chuyển? Nơi ấy lúc nào cũng y chang nhau nhưng chưa bao giờ giống nhau?

Đó là giường nằm trên những chuyến xe khách mà tôi thường đi từ quê vào thành phố. Tôi thường chẳng bao giờ ngủ được mà nằm nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn cảnh sắc vùn vụt chạy qua: những cánh đồng, những nhà, những chợ, những vườn chôm chôm, những vườn thanh long, rồi biển, rồi núi… Có lúc chúng phơi mình rõ ràng sắc nét dưới ánh sáng ban ngày, có lúc lại bàng bạc mờ ảo dưới trăng, hay mờ mịt nhòe nhoẹt trong màn mưa. Nhìn ngắm cảnh sắc quê hương chạy dọc bên đường, tôi thấy mình lớn lên. Không còn là cô gái nhỏ chỉ biết con đường làng nhỏ xíu và thị xã bé nhỏ thân yêu. Thế giới cứ mở rộng ra mỗi ngày, mang đến những tầm nhìn mới, nhận thức mới và những cơ hội mới. Và cũng đòi hỏi ở tôi nhiều hơn.

Nhưng đôi khi tôi cũng thấy mình nhỏ lại…

Đó là ngày đi, khi má ráng nhét vào hành lý mấy cái bánh lá gai nhân dừa tôi thích. Má kiểm tra mọi thứ trong hành lý cẩn thận để chắc tôi không quên gì, dù đó không phải là lần đầu tôi đi xa. Và hình ảnh má xa dần qua ô cửa sổ. Má luôn đứng dưới vẫy tay cho đến khi tôi không thấy má nữa.

Đó là ngày về, mỗi dịp nghỉ hè, lễ tết, khi trên khung cửa hiện ra nụ cười ba ngóng đợi ở bến xe, để xách hành lý giùm tôi, và báo tin, ở nhà đang để phần tôi mấy trái xoài mủ vừa chín xin bên nhà chú Cang. Ba nói tôi thiệt lạ, xoài gì không thích lại thích loại xoài giờ hiếm ai trồng. Chỉ có chú Cang còn một cây trồng cho mát cái sân. Và ba ngáp một cái, vì phải dậy sớm.

Vì những khoảnh khắc đó trên những chuyến xe, dù lớn lên hay nhỏ lại, tôi luôn cảm thấy mình được sạc đầy động lực và niềm tin. Để cố gắng hết sức trong những ngày mai sẽ đến.

YUCHAN