Góc hạnh phúc

Gặp gỡ thiên thần dẫn đường cho cả cha lẫn mẹ

Huỳnh Trang | THANH NIÊN ONLINE 21:00 17/06/2018

Bé Nguyễn Phùng Xuân Trúc 7 tuổi, có đôi mắt to tròn như bù đắp cho cả người cha và mẹ khiếm thị. Và chính đôi mắt của thiên thần nhỏ bé này đã dẫn đường cho cả gia đình suốt bao năm qua. 

Anh Nguyễn Trung Trực (52 tuổi) và chị Phùng Ngọc Linh (43 tuổi) quen biết nhau ở Hội người mù tỉnh Lâm Đồng vì cả hai đều là người khiếm thị. Một năm sau khi kết hôn, bé Trúc ra đời trong niềm hạnh phúc của cả gia đình hai bên.

"Ai cũng sợ khi có con thì con sẽ khiếm thị giống cha mẹ, nhưng người nhà nói đôi mắt Trúc lại sáng long lanh như bù đắp tất cả cho vợ chồng tôi. Vậy nên ai nấy đều vui mừng", anh Trực nhớ lại.

Nói về đứa con gái bé bỏng của mình, anh Trực hạnh phúc kể: "Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi đều không thấy đường nên việc chăm con gặp nhiều khó khăn. Ngày Trúc còn nhỏ, mỗi lần đưa muỗng cơm ra phía trước là Trúc lại tự ngoái cổ lên để ăn nên vợ chồng tôi cũng đỡ vất vả. Trúc cứ từ từ lớn lên như vậy giống như người ta nói là con trời nuôi".

Chị Linh cũng tự hào khi kể về con gái. Chị cho biết, từ lúc còn bé cho đến hiện tại, Trúc không để bố mẹ bận tâm chuyện gì mà luôn tự giác chăm sóc cho bản thân và chăm sóc cho cả bố mẹ.

Ngoài giờ học ở trường tiểu học Phan Như Thạch (TP. Đà Lạt), Trúc theo bố đến nơi làm việc ở Hội người mù. Nhờ vậy, Trúc hiểu hơn về người khiếm thị. Nhiều lúc bố mẹ không cần nói em cũng chủ động tìm cái này cái kia giúp bố mẹ khi thấy bố mẹ đang loay hoay gì đó. 

Trúc có đôi mắt sáng long lanh như một thiên thần. Khi được hỏi ở nhà con thường làm gì giúp ba mẹ, Trúc hồn nhiên trả lời: "Ở nhà con thường úp chén, quét nhà, rửa chén cùng mẹ. Con thấy như vậy ba mẹ rất vui nên con sẽ cố gắng học giỏi hơn nữa và giúp đỡ ba mẹ".

Nghe con nói vậy, anh Trực cũng hãnh diện kể thêm: "Trước có giấy tờ gì là hai vợ chồng đều phải nhờ hàng xóm, còn bây giờ đưa hết cho Trúc đọc, không cần nhờ ai hết. Rồi giờ khi có giấy thông báo của trường cháu cũng tự đọc rất rõ cho bố mẹ nghe".

Mái ấm nhỏ luôn tràn ngập tiếng cười hạnh phúc. Bé Trúc càng ngày càng lớn, đường đến trường cũng sẽ ngày càng khó khăn hơn. Vậy nhưng, bàn tay nhỏ của Trúc vẫn cầm lấy tay ba dẫn ba đi khắp nơi. Từ ngày có Trúc, anh Trực đã không cần đến cây gậy dẫn đường nữa, bởi luôn có một cây gậy nhỏ trong bàn tay anh.