Bản đồ thành phố

Điên rồ và đáng yêu: Khám phá Việt Nam - Không đâu đẹp bằng “nhà mình”

WABI-SABI | Trích HHT 1267 16:15 18/07/2018

Nếu ai hỏi Hè này đi du lịch nước nào cho đẹp, cho đã thì tớ sẽ không ngại ngần thốt lên rằng: “Khám phá Việt Nam đi!”. Tớ đã từng “quỳ rạp” trong sự ngỡ ngàng tột độ trước vẻ đẹp của thiên nhiên nước mình.

Hết hồn đường ven biển

Thật sự là tớ đi từ hết hồn này đến hết hồn khác. “Phải đi chơi mới thấy hết hồn chứ ở nhà không biết cảm giác hết hồn này nó đã thế nào” - bạn đồng hành của tớ nói vậy. Có khi bạn đọc bài viết này sẽ không cảm thấy hết hồn. Làm quá hà, có gì đâu hết hồn, đại loại thế. Nhưng hãy mang giày và đi, không biết đi đâu thì cứ đi thẳng, thiên nhiên không “bỏ qua” bạn đâu.

Bắt đầu từ Vũng Tàu, Long Hải cũng được (tớ đi đường đó nè) rồi men biển đi tới Hồ Cốc. Con đường trải dài với một bên xanh thẳm màu nước biển và một phía xanh ngắt màu của cây, có khi là vàng rực của cát và chắc chắn là không bao giờ thiếu gió. Tớ ngồi sau mà mắt tròn xoe vì cứ ngỡ đang du hành vào một miền đất nào đó trong những bộ phim bom tấn nước ngoài. Nhưng không, Việt Nam các bạn ạ. Đường đi Bàu Trắng, Phan Thiết trải dài bất tận, tiếng gió rít bên tai như bản nhạc thiên nhiên chiêu đãi.

Cứ đi sao miễn biển nằm bên phải là đi đúng đường rồi. Ở chợ Sò tại xã Chí Công gần Cổ Thạch, những bàn tay thoăn thoắt gỡ sò, có đến hàng chục, hàng trăm “tụ điểm” gỡ sò ven biển chứ không phải lác đác vài ba chỗ, y như họp chợ. Tớ dừng lại, nhìn ngắm họ, người dân miền biển cặm cụi với công việc của mình, gương mặt an nhiên, không hề lộ vẻ mệt mỏi.

Con đường ven biển Ninh Thuận cũng đẹp ngỡ ngàng. Gần cả trăm kilômét là phong cảnh thiên nhiên bao la bát ngát, núi một bên và biển một bên. Bọn tớ đi tà tà, lâu lâu tấp vô nhìn và nghe sóng đánh - âm thanh độc quyền chỉ có trên đường ven biển. Rồi ngay cả cái cây ven đường cũng đẹp, cây khô queo, lá rụng hết trơn nhưng đứng uy nghi, sừng sững, chắc tại biết mình đẹp nên hổng cần làm gì cho tốn công, chỉ cần đứng đó là đẹp quá xá rồi.

Ngỡ ngàng toàn tập: Tam Cốc Bích Động

Đi dọc biển chán chê, bọn tớ tới được với Ninh Bình. Không hổ danh là đất kinh đô cũ, Ninh Bình sở hữu những danh hiệu danh giá của UNESCO: quần thể di sản thế giới Tràng An, khu dự trữ sinh quyển thế giới Bãi Ngang - Cồn Nổi và vô vàn cảnh đẹp không sao tả xiết. Không thể khám phá hết chỉ trong vài ngày, nhưng bọn tớ cũng kịp ghi lại những khoảnh khắc xúc động ở đây.

Điều tớ ấn tượng nhất trên đường vào Tràng An là cỏ lau. Những bông lau cứ nhịp nhàng múa theo gió, nhìn có vẻ yếu ớt nhưng sao tớ lại thấy chúng đẹp và mạnh mẽ vô cùng. Đâu đâu cũng thấy cỏ lau, như cái “hồn” của đất kinh đô.

Tam Cốc Bích Động được biết đến với cái tên “Nam thiên đệ nhị động”, đẹp không thua kém gì Tràng An. Bọn tớ được một cô lái đò chở qua những hang động với thạch nhũ được hình thành qua hàng triệu năm. Cảnh vật hai bên yên bình, lâu lâu lại bắt gặp một vài người nông dân gieo lúa. Cô lái đò nói, đi vào mùa lúa chín thì đẹp vô vàn, một bên là cánh đồng lúa vàng rực, một bên và sắc hồng thắm của sen. Toàn là những vẻ đẹp của dung dị ngày thường mà bọn tớ cứ “hết hồn” mãi.

Huyền ảo Hạ Long

Trải qua 3 lượt đi tàu, bọn tớ đến Hạ Long. Ngồi trên tàu kịp lúc hoàng hôn, bọn tớ ngẩn ngơ ngắm những vách núi đá vôi dựng đứng, rồi hòn Gà Chọi, rồi tàu đi len vào giữa hai vách núi. Tớ vừa thót tim vừa phấn khích. Nhìn ngắm những tia nắng cuối ngày rọi xuống mặt biển vàng ruộm, tớ thấy dường như du khách trên tàu đều lắng lòng lại, chỉ muốn nhìn ngắm thiên nhiên, muốn “nuốt trọn” cảm xúc tuyệt đẹp này.

Tàu cập bến thành phố Hạ Long. Dọc con đường ven biển tớ nhìn ngắm thành phố mà cứ tưởng như lạc vào Singapore hay Malaysia: Nhà phố khang trang với những biệt thự mang nét kiến trúc mới, hiện đại và nhộn nhịp, khác hẳn với Hạ Long vài năm trước tớ có dịp đến. Đi bộ dọc Bãi Cháy làm tớ dấy lên lòng ngưỡng mộ với con người nơi đây. Vẫn là đất ấy, trời ấy, núi ấy, biển ấy nhưng khoác lên tấm áo mới, kiêu kỳ và lộng lẫy, chẳng thua kém bất kỳ một địa danh nổi tiếng ở nước nào.

Trải nghiệm ẩm thực ở Hạ Long thì lại phải khẳng định thêm lần nữa, thiên nhiên chẳng tiếc gì khi ban tặng quá nhiều đặc sản độc đáo, nào là mực để chế biến món chả mực trứ danh, nào là ngán (lớn hơn con nghêu xíu) để làm bún xào ngán lạ miệng, rồi thì sò huyết xả ớt, nướng, nấu cháo, tiếp đến là cà sáy Tiên Yên. Cà sáy là vịt lai ngan được dân địa phương thuần chủng và nuôi tại đây từ lâu đời. Người Tiên Yên làm thịt cà sáy và chế biến món nước chấm hết chỗ chê luôn. Còn thịt sam biển nữa, ôi thôi là dày đặc những món ăn ngon xỉu.

Đi đâu rồi cũng thấy “nhà mình” thiệt đẹp!