Đặng Thị Bình - người phụ nữ 14 năm nuôi dạy một đứa trẻ thay mẹ ruột

NHƯ LÊ - Ảnh: WeChoice 15:00 11/10/2018

Cuộc sống vốn khó khăn, bà Bình lên Hà Nội nhận công việc trông trẻ với đồng lương ít ỏi. Chính như một mối lương duyên, công việc ấy giúp bà gặp được cô bé Huyền Thương...

Đặng Thị Bình, 63 tuổi, là một người trông giữ trẻ. Bà Bình có một người con gái và một đứa cháu nuôi. Bà nhận nuôi Thương như bất kì đứa trẻ nào được bố mẹ chúng đưa đến. Sau 1 năm, người mẹ mất hút. Thương chỉ mới 17 tháng tuổi, bé nhỏ và lạc lõng. Em đến với bà Bình như một sự tình cờ và sắp đặt của ông trời. 

Ngày 8/1/2004, Thương khi ấy mới 5 tháng tuổi. Đứa bé sơ sinh được mẹ đưa sang gửi bà Bình trông với số tiền 1 triệu đồng/ tháng. Cứ cách 2 đến 3 ngày, người mẹ lại ghé thăm con một lần. Cô nói với bà là bị ốm, phải đi bệnh viện, thành thử cách mấy ngày lại tới thăm Thương. Bà Bình tin vậy nên rất yên tâm. Ngày ngày bà pha sữa, nấu bột cho Thương ăn. Dần dần, bé không bú mẹ nữa. 

Vào ngày 22/2/2005, người phụ nữ ấy không còn đến thăm con gái mình. Cô ấy bỏ đi, tắt liên lạc. Dãy trọ nơi cô từng sinh sống cũng không còn ai có cái tên giống như cô. Hàng xóm chỉ biết, những người sống trong căn phòng đó đã rời đi từ lâu rồi.

Bình quan niệm, trên đời này chẳng có người mẹ nào đứt ruột bỏ đi giọt máu của mình. Bà tin thế và một lòng nuôi Thương chờ ngày mẹ em quay về. Nhưng đợi mãi chẳng thấy. Lúc đấy, bà Bình đấu tranh tư tưởng dữ dội. Hoặc cho Thương vào trại trẻ mồ côi, hoặc có ai nhận Thương làm con nuôi thì bà cho người ta. Bà nghe mọi người góp ý, nhưng quyết định chính là ở bà.

"Thời gian trôi nhanh quá, tôi không nghĩ mình có thể làm được việc này. Nếu bây giờ chọn lại, tôi vẫn sẽ chọn Thương. Sư cụ gần nhà cũng căn dặn, nếu sau này gặp khó khăn không thể cố nuôi cháu, tôi có thể nhờ cậy cửa chùa. Dẫu sao đó cũng là một đứa trẻ mới được ban phát sự sống, đừng đưa nó vào trại trẻ mồ côi mà tội nghiệp". 

Chồng mất sớm, cuộc sống ở quê quá khó khăn, bà Bình quyết định lên Hà Nội kiếm sống. Dù không ít vất vả, cực nhọc, đến bữa ăn cho bản thân và con cái còn chưa xong nhưng bà vẫn một mực xem Thương là món quà mà ông trời ban tặng.

Để nuôi Thương khôn lớn, hàng ngày bà Bình nhận trông thêm 2 - 3 đứa trẻ quanh xóm. Không có tiền mua sữa bột, bà mua sữa ông Thọ pha cho cháu uống. Cuối tháng nhận được tiền trông trẻ, bà dành dụm mua cho cháu vài hộp sữa tươi để thay đổi.

Hết 3 năm mẫu giáo đến 6 tuổi đi học lớp 1, Thương không có giấy khai sinh. Thương cháu, bà Bình lên phường xin giấy nhưng chả được gì. Bà cứ khóc. Sau này có một người trên quận về nhà hỏi thăm bà Bình và cuộc sống của cháu Thương. Người đàn ông tốt bụng hứa sẽ giúp Thương có một tờ giấy khai sinh đàng hoàng.

Biến cố cuộc đời vô tình biến Thương thành đứa trẻ rụt rè, khó hoà đồng. Thương khóc nhiều ngày khi đủ nhận thức và thấu cảm sự thật, rằng mình chỉ là con nuôi, cháu nuôi trong gia đình. Em khép kín, trầm tính và ít nói, chưa bao giờ em hỏi về mẹ mình. Thương cháu, bà Bình đến lớp nhờ cô giáo cho Thương vào đội múa của trường. Đã có những lúc, Thương vui vẻ hoà đồng cùng đám bạn. 

14 tuổi chưa hẳn là lớn, nhưng đủ suy nghĩ có phần chín chắn về tương lai. Thương biết mình mang ơn bà Bình và mẹ Nhài nhiều lắm - hai người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời em. 

Đến bây giờ, bà Bình không còn nghĩ đến việc tìm lại mẹ ruột cho Thương, và Thương cũng không muốn chuyện đó xảy ra. Bằng mọi giá, chừng nào còn sức khoẻ, chừng đó bà vẫn chăm chỉ làm việc. Chỉ khi nào mệt quá, bà mới chịu buông xuôi. Câu chuyện cảm động này vừa được chia sẻ trong chương trình WeChoice Awards phát sóng trên kênh VTV1.