Tiêu điểm

Chúng ta là CĐV, việc của chúng ta là cổ động, hãy nhuộm đỏ Việt Nam vào ngày 15/12 này!

BÌNH BỒNG BỘT | Ảnh tổng hợp từ nhiều nguồn 16:30 12/12/2018

Thiết lập đội hình thế nào, có dùng Chinh nữa không là chuyện của Park Hang Seo. Chúng ta là cổ động viên, việc của chúng ta là cổ động. Nếu Mã Lai đã đón chúng ta đến chảo lửa, thì giờ mình sẽ nướng họ trên chảo lửa của mình.

Đức Chinh, Tiến LinhVăn Lâm phải nuốt trọn chén đắng này. Họ phải dày vò, buồn bã vì đã không làm tốt nhất những gì mà người hâm mộ kỳ vọng.

Chinh đã chơi rất tốt ở Bukit Jalil, không phủ nhận điều đó. Anh di chuyển xông xáo, tích cực áp sát, và vì phong cách của Chinh khác biệt hoàn toàn với Anh Đức, đội bạn đã hoàn toàn bất ngờ. Hai pha ghi bàn của Việt Nam đến từ cặp tiền vệ phòng ngự, đấy là vì Đức Chinh đã di chuyển liên tục, và tạo ra khoảng trống ngay trước mặt thành. Huy HùngĐức Huy đã xông lên chiếm lĩnh khoảng trống ấy và sút thành bàn.

Nhưng rốt cục Chinh lại hỏng ăn ở cái khâu mà người ta chờ đợi nhất ở một tiền đạo: Ghi bàn.

(Ảnh: Đức Đồng)

Văn Lâm đã cố hết sức. Với anh, được khoác màu áo đội tuyển đã là một hạnh phúc thiêng liêng rồi. Và đây còn là trận chung kết đầu tiên trong đời của anh. Sự thiêng liêng ấy khiến Lâm bị tâm lý rất nặng. Phải nói thêm, trong hai hành trình đáng nhớ ở U23 châu ÁASIAD, trong khung thành là Bùi Tiến Dũng. Tiến Dũng “giao tiếp” tốt hơn với các hậu vệ trước mặt, anh làm chủ vòng cấm cũng tốt hơn, chỉ huy phòng ngự, lập hàng rào cũng tốt hơn. Văn Lâm mới chơi giải đấu đầu tiên trong màu áo đội tuyển. Anh bỡ ngỡ. Có nhiều tình huống Đình Trọng cài người chờ anh ra, nhưng anh không ra. Anh sợ phạm sai lầm, và đó là sai lầm lớn nhất. Tình huống đội bạn gỡ 1-2, bóng vào đến vòng 5,50 mét rồi anh phải lao ra đấm. Anh nhích lên xong lại lùi xuống, và ta bị lọt lưới.

Nếu không thua bàn ấy, Mã Lai sẽ xụm trong hiệp 2. Nếu Chinh ghi thêm một bàn nữa, chúng ta sẽ đóng hòm trận đấu. Đấy là những sự thật không thể chối cãi.

Bây giờ mà bênh ChinhLâm thì dễ, chỉ trích cũng càng dễ hơn. Nhưng dù chỉ trích hay bênh, đấy cũng là một hành động nhìn về quá khứ. Trong khi lúc này, chúng ta phải hướng về tương lai. Hãy nhớ 2-2 là một kết quả tốt trên lý thuyết. Mã muốn vô địch thì phải tấn công ta, việc của chúng ta là bẫy cho đối phương lao lên và ghi bàn trong phản công. Mà phòng ngự/ phản công chẳng phải là “nghề của chàng” sao?

(Ảnh: VTC News)

Thiết lập đội hình thế nào, có dùng Chinh nữa không là chuyện của Park Hang Seo. Chúng ta là cổ động viên, việc của chúng ta là cổ động. Nếu Mã Lai đã đón chúng ta đến chảo lửa, thì giờ mình sẽ nướng họ trên chảo lửa của mình.

Anh nướng tôi bằng lửa vàng rồi, giờ tôi mời các anh xơi món lửa đỏ.

Tôi ước mơ vào cái ngày 15/12 tới, toàn dân chúng ta sẽ mặc áo đỏ. Những người đến Hà Nội mặc áo đỏ từ trên máy bay. Các bác Grab, taxi, xe ôm mặc áo đỏ. Người dân không chỉ nhuộm đỏ Mỹ Đình mà phải nhuộm luôn cả Hà Nội. Phải để cho người Mã thấy run rẩy và phải để cho các cầu thủ biết rằng CĐV luôn ở cạnh họ.

Quang Hải, Đình Trọng và các đồng đội đã mang lại cho chúng ta quá nhiều niềm vui trong năm 2018 này. Và bây giờ, chúng ta có trách nhiệm trả lại họ. Làm CĐV làm gì nếu chúng ta không thể hiện vai trò của mình vào thời khắc cần thiết nhất. Nhuộm đỏ Hà Nội không đủ, phải nhuộm đỏ cả Huế, Sài Gòn, Hội An, Đà Nẵng nữa. Hôm ấy chắc chắn sẽ có nhiều cầu truyền hình, sẽ có những nơi chiếu công cộng. Hãy đến đó với màu áo đỏ. Chúng ta phải là những đàn kiến lửa khổng lồ, phải luộc con hổ Mã Lai, phải biến họ thành con mèo, phải khiến cho họ phải cảm thấy bức bối, khó chịu.

CĐV đổ ra đường mừng thành tích của đội tuyển Việt Nam mùa giải U23 Châu Á 2018 vào tháng 1 vừa qua.

Ta nhuộm luôn từ ngoài đường lên tới trên mạng. Thay avatar cờ nước, viết cái gì cũng phải thêm hashtag #VietNamVoDich vào. CĐV ta có một kiểu hô khẩu hiệu rất lạ kỳ. Cứ một người hô Việt Nam, đám đông hô lại “vô địch”. Đá với…. Campuchia, Lào cũng hô Việt Nam vô địch. Đá giao hữu với Olympic Brazil cũng Việt Nam vô địch, đá tranh huy chương đồng cũng Việt Nam vô địch… Nhưng bây giờ, cơ hội vô địch đang đứng trước mắt chúng ta. Một cơ hội rõ ràng, sáng tỏ. Đừng sợ cầu thủ áp lực. Phải chịu áp lực ấy. Vì đây là một cơ hội để đời. Vì nếu chúng ta để vuột mất cơ hội vô địch này, chúng ta sẽ tiếc rất nhiều, đau rất nhiều và buồn rất nhiều sau đó.

Hãy nhuộm đỏ Việt Nam vào ngày 15/12 ấy. Và chúng ta sẽ cùng nhau cảm nhận điều kỳ diệu của bóng đá.