#cuộc thi viết#cuộc thi viết

Đọc thêmĐọc thêm

27-11-2018 21:00:00
“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Những cánh thư chưa gửi đến chị tôi
Sinh em ra là má, nhưng người hiểu em là chị hai, chị là thần tượng số một trong lòng em. Và em nợ chị quá nhiều cho dù trả cả đời này em cũng không thể trả hết cho chị.

25-11-2018 22:47:00
“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Cây xoài của nội và những năm tháng không thể quay về
Cây xoài giờ chẳng thèm trĩu quả nữa. Nó vẫn ra hoa, vẫn vẫy gọi chúng tôi núp dưới tán lá của nó vui đùa. Nhưng nó lay lắt cành trong tuyệt vọng, đứng đó lặng yên từ năm này sang năm khác, từ cái ngày chúng tôi lớn lên.

24-11-2018 22:00:00
“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Mưa trong miền nhớ của tôi
Giá như không có những hao hụt tàn phai theo tháng năm. Giá như người đi kẻ ở trở nên vô tình, không nhớ về nhau. Phải chi cuộc sống đừng níu giữ mà buông tình yêu thì hay biết mấy…

23-11-2018 23:05:00
“Những mốc thời gian hạnh phúc”: 128 ngọn đèn đường và đường về nhà
Cậu gọi điện cho tôi, nhưng khi tôi bắt máy lại không nói câu nào. Cứ như vậy suốt gần mười phút. Tôi cúp máy, cầm theo mỗi điện thoại và ví, chạy xe hối hả. Chỉ 128 ngọn đèn thôi, chờ tôi.

23-11-2018 00:30:00
“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Chúng mình là ánh nắng của nhau
“Thật hy vọng cho đến mãi sau này, chúng ta đều sẽ không hối hận vì đã xuất hiện trong cuộc sống của nhau.” Cậu là nắng nơi mắt mình, mình là nắng vương tim cậu.


21-11-2018 17:00:00
“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Mùi hoa tràm vấn vương khoảng trời bé thơ
Mẹ nó chọn bán hai cây tràm để có đủ chi phí cho ba phẫu thuật. Ngày người ta mang máy cưa đến, hạ từng nhánh, ngày đó, nó không bao giờ quên được. Vì đó là cả một vùng ký ức, một tuổi thơ, một khoảng trời.

20-11-2018 17:15:00
“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Năm 27, tớ và cậu sẽ trở thành người như thế nào?
Tớ hứa với chính mình rằng sẽ đợi cậu đến năm tớ 27 tuổi, nhiều người bảo tớ rất ngốc. Tớ không biết có thể đợi cậu đến lúc ấy hay không? 27 tuổi dài nhỉ? Nếu đến lúc ấy, thì tớ đã có 14 năm thích cậu rồi đấy!

19-11-2018 22:50:00
“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Chưa bao giờ có được, làm sao có thể mất
Không biết tình cảm ấy bắt đầu từ bao giờ, làm sao có thể đặt cho nó một dấu chấm hết? Cậu, người con trai mang vạt áo màu nắng của năm ấy, sẽ mãi là người mà tôi luôn cất giữ kín đáo tận sâu bên trong tim mình.

17-11-2018 21:30:00
“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Tôi nợ bản thân mình hai chữ bình an
Tôi chờ một ngày cậu nói lời yêu. Chờ mãi, chờ mãi. Cuối cùng cậu cũng nói ra lời yêu ấy, nhưng với một người con gái khác, không phải tôi.

15-11-2018 21:48:00
“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Gửi những người truyền lửa năm xưa, con xin cảm ơn!
Dù đã xa trường hai năm nhưng những kỷ niệm trong tôi vẫn luôn đong đầy. Có rất nhiều điều tôi thật sự muốn làm, nhiều sự tiếc nuối khi chưa làm được. Nhưng thầy tôi vẫn dạy rằng: “Tiếc nuối là một phần của cuộc đời”.